1
00:00:06,319 --> 00:00:08,080
Câu chuyện của tôi, bạn đang đi đâu vậy? Ở đâu

2
00:00:08,080 --> 00:00:10,960
bạn đã từng chưa? Được tái bản nhiều nhất

3
00:00:10,960 --> 00:00:12,400
bất kỳ câu chuyện nào của tôi. Vì thế tôi đã hỏi

4
00:00:12,400 --> 00:00:14,080
câu hỏi về nó như mọi ngày trong tôi

5
00:00:14,080 --> 00:00:16,080
cuộc sống. Tôi hiểu tôi nhận được câu hỏi về điều đó

6
00:00:16,080 --> 00:00:19,760
câu chuyện. Vì vậy, nó rất thú vị Genesis

7
00:00:19,760 --> 00:00:23,039
với tôi vì tựa đề đầu tiên của

8
00:00:23,039 --> 00:00:25,439
câu chuyện là cái chết ở thời con gái và đó

9
00:00:25,439 --> 00:00:28,560
dường như báo hiệu một loại câu chuyện cổ tích

10
00:00:28,560 --> 00:00:32,239
giống như cái chết trong thời trung cổ

11
00:00:32,239 --> 00:00:34,719
những bức tranh khắc gỗ thời trung cổ cái chết được tưởng tượng như

12
00:00:34,719 --> 00:00:37,600
hình này giống như một hộp sọ và

13
00:00:37,600 --> 00:00:40,160
anh ta có thể có một lưỡi hái trong tay và

14
00:00:40,160 --> 00:00:42,480
anh ấy đang đứng đằng sau một cô gái xinh đẹp với

15
00:00:42,480 --> 00:00:44,160
tóc cô ấy hơi xõa và cô ấy

16
00:00:44,160 --> 00:00:46,399
dắt mối trước gương và cái chết

17
00:00:46,399 --> 00:00:48,960
đang đứng đằng sau và bạn nhìn thấy cái chết

18
00:00:48,960 --> 00:00:51,520
trong gương. Cô ấy không nhìn thấy cái chết

19
00:00:51,520 --> 00:00:54,160
bởi vì chúng ta nhìn thấy cái chết trong gương. Cô ấy

20
00:00:54,160 --> 00:00:55,920
nhìn thấy chính mình

21
00:00:55,920 --> 00:00:59,359
nhưng chúng ta nhìn thấy cái chết trong gương. Vậy nếu

22
00:00:59,359 --> 00:01:01,280
bạn nhìn vào câu chuyện mà tôi có

23
00:01:01,280 --> 00:01:03,280
đã viết, bạn thấy đó là câu chuyện cổ tích

24
00:01:03,280 --> 00:01:05,360
các yếu tố luôn ở đó nhưng chúng

25
00:01:05,360 --> 00:01:07,520
kiểu như bị nhấn chìm.

26
00:01:07,520 --> 00:01:10,479
Cái chết cưỡi ngựa đến. các

27
00:01:10,479 --> 00:01:12,560
cô gái đang đi dạo trong rừng. Cô ấy là một

28
00:01:12,560 --> 00:01:15,119
cô gái trẻ, nhưng cô ấy chỉ có một mình trong

29
00:01:15,119 --> 00:01:17,759
rừng, và cô ấy không nên ở một mình trong

30
00:01:17,759 --> 00:01:20,799
khu rừng. Vì vậy, đó là một câu chuyện cảnh báo.

31
00:01:20,799 --> 00:01:23,200
Cái chết cưỡi ngựa đến.

32
00:01:23,200 --> 00:01:25,360
Đôi khi anh ấy là một hiệp sĩ. Anh ấy là anh ấy có

33
00:01:25,360 --> 00:01:29,360
áo giáp. Anh ấy giấu mặt rồi

34
00:01:29,360 --> 00:01:32,000
nhưng anh ấy đã chết. Và anh ấy yêu cầu cô ấy làm

35
00:01:32,000 --> 00:01:34,960
leo lên ngựa của mình. Và anh ấy không

36
00:01:34,960 --> 00:01:37,920
tóm lấy cô ấy và đặt cô ấy lên ngựa.

37
00:01:37,920 --> 00:01:40,560
Anh ấy hỏi cô ấy có muốn đến không và

38
00:01:40,560 --> 00:01:43,280
đi xe cùng anh ấy. Vậy cô ấy chính là người

39
00:01:43,280 --> 00:01:45,360
lên ngựa đi. Nó rất quan trọng

40
00:01:45,360 --> 00:01:49,680
rằng cô gái đó là người có ý chí. Cô ấy tiếp tục

41
00:01:49,680 --> 00:01:53,119
con ngựa với người đàn ông này. Cô ấy không

42
00:01:53,119 --> 00:01:56,720
quen một người lạ. Và họ phóng đi và

43
00:01:56,720 --> 00:01:59,680
cô ấy đi đến cái chết của mình. Và thế là của tôi

44
00:01:59,680 --> 00:02:02,240
câu chuyện là một bản sao của loại đó

45
00:02:02,240 --> 00:02:05,880
tình huống cổ tích.

46
00:02:09,840 --> 00:02:12,319
Đây là câu chuyện

47
00:02:12,319 --> 00:02:14,480
cũng dựa trên một cái gì đó thực sự

48
00:02:14,480 --> 00:02:17,599
đã xảy ra. Vì vậy hầu hết các chữ viết đều có một con số

49
00:02:17,599 --> 00:02:21,040
của những ảnh hưởng. Có chuyện gì đó thực sự đã xảy ra

50
00:02:21,040 --> 00:02:23,920
ở phía tây nam. Tôi đọc về nó trong

51
00:02:23,920 --> 00:02:26,959
tạp chí Life và đã có một

52
00:02:26,959 --> 00:02:30,400
những bức ảnh dài hai trang về những thứ này

53
00:02:30,400 --> 00:02:33,200
những vụ giết người khủng khiếp. Người thổi sáo của

54
00:02:33,200 --> 00:02:35,519
Tucson, Arizona.

55
00:02:35,519 --> 00:02:38,640
Và có một người đàn ông khoảng 30 tuổi.

56
00:02:38,640 --> 00:02:41,519
Anh ta giả vờ là một thiếu niên. Anh ấy đã nhuộm

57
00:02:41,519 --> 00:02:45,760
tóc của anh ấy. Anh ấy khá thấp và anh ấy mặc

58
00:02:45,760 --> 00:02:48,560
giày cao bồi có tờ báo kẹt trong

59
00:02:48,560 --> 00:02:50,959
đôi bốt để anh ấy trông cao hơn. Và

60
00:02:50,959 --> 00:02:52,800
anh ấy ăn mặc như một thiếu niên và anh ấy đã cố gắng

61
00:02:52,800 --> 00:02:55,200
giả vờ là một thiếu niên. Anh ấy đi chơi

62
00:02:55,200 --> 00:02:58,480
quanh các trung tâm mua sắm và anh ấy kết bạn

63
00:02:58,480 --> 00:03:00,560
những cô gái này sẽ đi dạo

64
00:03:00,560 --> 00:03:04,319
và từng người một anh ta đang giết người

65
00:03:04,319 --> 00:03:07,280
các cô gái. Nhưng điều khiến tôi quan tâm về

66
00:03:07,280 --> 00:03:09,440
câu chuyện này thật kinh khủng và

67
00:03:09,440 --> 00:03:12,640
sự thật đáng sợ rằng một số trong số

68
00:03:12,640 --> 00:03:15,360
thanh thiếu niên biết rằng anh ta đang giết người

69
00:03:15,360 --> 00:03:17,920
các cô gái và họ không nói cho ai biết. Vì vậy

70
00:03:17,920 --> 00:03:20,159
họ sẽ về nhà với bố mẹ và

71
00:03:20,159 --> 00:03:22,239
họ đã không kể

72
00:03:22,239 --> 00:03:25,200
họ đã bảo vệ anh ấy. Giống như tại sao tôi nghĩ

73
00:03:25,200 --> 00:03:27,200
tại sao họ lại bảo vệ điều kinh khủng này

74
00:03:27,200 --> 00:03:28,720
người

75
00:03:28,720 --> 00:03:32,319
anh ấy giống Charles Manson có lẽ thế

76
00:03:32,319 --> 00:03:34,799
kiểu lôi cuốn

77
00:03:34,799 --> 00:03:37,680
người đàn ông cầu nguyện ở tuổi thiếu niên

78
00:03:37,680 --> 00:03:40,720
thanh thiếu niên. Vì vậy, anh ta đã quyến rũ họ bằng một số cách

79
00:03:40,720 --> 00:03:43,519
nhưng ngay cả khi anh ta đang giết người

80
00:03:43,519 --> 00:03:46,959
họ, họ, họ đã bảo vệ anh ấy.

81
00:03:46,959 --> 00:03:49,519
Cuối cùng mọi chuyện cũng lộ ra và anh ấy đã

82
00:03:49,519 --> 00:03:52,519
bị bắt.

83
00:03:52,640 --> 00:03:54,400
Nhưng tôi không muốn đọc thêm về

84
00:03:54,400 --> 00:03:56,879
nó. Vì vậy tôi chỉ đọc khoảng hai trang và

85
00:03:56,879 --> 00:03:59,120
sau đó tôi nghĩ, à, tôi không muốn

86
00:03:59,120 --> 00:04:01,120
biết thêm gì về nó. Vì thế tôi đã không nhìn

87
00:04:01,120 --> 00:04:03,760
lên bất kỳ điều gì tôi không thực hiện bất kỳ nghiên cứu nào. Vậy khi nào

88
00:04:03,760 --> 00:04:06,239
Tôi đã viết câu chuyện này, tôi nghĩ tôi sẽ

89
00:04:06,239 --> 00:04:08,400
viết về hiện tượng

90
00:04:08,400 --> 00:04:11,040
thanh thiếu niên bảo vệ một kẻ giết người. Nhưng

91
00:04:11,040 --> 00:04:13,680
khi tôi thực sự viết câu chuyện, tôi đã nhận được

92
00:04:13,680 --> 00:04:15,680
quan tâm nhiều hơn đến nạn nhân

93
00:04:15,680 --> 00:04:19,359
là Connie. Vì vậy, khi tôi viết câu chuyện và

94
00:04:19,359 --> 00:04:21,840
nghĩ về điều đó, tất cả sự thông cảm của tôi

95
00:04:21,840 --> 00:04:24,320
chuyển sang cô ấy. Vậy tên cô ấy là

96
00:04:24,320 --> 00:04:26,800
Connie là dòng đầu tiên. Thế nên tôi chỉ

97
00:04:26,800 --> 00:04:29,280
đang tập trung vào cô ấy. Rồi kẻ giết người đến

98
00:04:29,280 --> 00:04:31,120
trong

99
00:04:31,120 --> 00:04:34,240
vài trang sau và anh ấy không

100
00:04:34,240 --> 00:04:36,800
nhất thiết phải có tên ngay. Vì vậy

101
00:04:36,800 --> 00:04:38,639
thay vì bắt đầu bằng vụ giết người và

102
00:04:38,639 --> 00:04:40,800
với hiện tượng thanh thiếu niên

103
00:04:40,800 --> 00:04:42,400
bảo vệ anh ấy, tôi bắt đầu với

104
00:04:42,400 --> 00:04:45,440
nạn nhân. Và vì vậy toàn bộ trọng tâm là

105
00:04:45,440 --> 00:04:46,880
khác nhau.

106
00:04:46,880 --> 00:04:49,520
Nhưng câu chuyện không được viết ngay lập tức

107
00:04:49,520 --> 00:04:52,560
với Connie là nhân vật chính.

108
00:04:52,560 --> 00:04:54,320
Đó là một ví dụ điển hình về cách

109
00:04:54,320 --> 00:04:57,639
câu chuyện phát triển.

110
00:05:01,600 --> 00:05:03,759
Vậy Connie chỉ mới 15 tuổi và cô ấy rất

111
00:05:03,759 --> 00:05:05,440
hời hợt và cô ấy là một người điển hình

112
00:05:05,440 --> 00:05:08,320
cô gái tuổi teen, nữ sinh trung học ở

113
00:05:08,320 --> 00:05:10,240
đầu câu chuyện. Nhưng sau đó với tư cách là

114
00:05:10,240 --> 00:05:13,199
câu chuyện phát triển và cái chết đến với cô ấy

115
00:05:13,199 --> 00:05:16,160
và cô ấy có kinh nghiệm về

116
00:05:16,160 --> 00:05:19,680
khủng khiếp, cô ấy đã trưởng thành hơn rất nhiều.

117
00:05:19,680 --> 00:05:22,800
Và ở cuối câu chuyện, cô ấy

118
00:05:22,800 --> 00:05:24,479
đứng dậy và cô ấy đi ra ngoài qua

119
00:05:24,479 --> 00:05:27,039
cánh cửa bình phong của lòng dũng cảm của riêng cô ấy. Đó là

120
00:05:27,039 --> 00:05:30,000
cứ như thể cô ấy đang quyết định rằng cô ấy

121
00:05:30,000 --> 00:05:33,280
sẽ can đảm và cô ấy không hề

122
00:05:33,280 --> 00:05:35,919
còn cô gái tuổi teen hời hợt này nữa,

123
00:05:35,919 --> 00:05:37,759
nhưng cô ấy là người đàng hoàng hơn nhiều

124
00:05:37,759 --> 00:05:40,160
đến cuối câu chuyện. Và tất nhiên,

125
00:05:40,160 --> 00:05:43,520
cô ấy có hai nhân cách. Cô ấy có một cái

126
00:05:43,520 --> 00:05:46,160
cá tính với mẹ cô ấy và một

127
00:05:46,160 --> 00:05:47,680
tính cách khác hẳn khi ở bên cô ấy

128
00:05:47,680 --> 00:05:50,320
các thanh thiếu niên. Giống như cô ấy đang tán tỉnh

129
00:05:50,320 --> 00:05:53,039
và hài hước và mỉa mai

130
00:05:53,039 --> 00:05:55,120
khi cô ấy ở cùng bạn bè. Và sau đó

131
00:05:55,120 --> 00:05:56,560
khi ở bên mẹ, cô ấy rất tốt bụng

132
00:05:56,560 --> 00:06:00,160
của sự hờn dỗi và bực bội. Cô ấy có rất nhiều

133
00:06:00,160 --> 00:06:03,680
bí mật từ mẹ cô ấy và với cô ấy

134
00:06:03,680 --> 00:06:06,160
bạn ơi, cô ấy rất xinh đẹp

135
00:06:06,160 --> 00:06:08,960
cô gái và chàng trai lớn tuổi quan tâm đến

136
00:06:08,960 --> 00:06:11,120
cô ấy, nhưng với mẹ cô ấy, cô ấy giống như

137
00:06:11,120 --> 00:06:14,720
giả vờ. Vì vậy, nó giống như đôi này

138
00:06:14,720 --> 00:06:17,600
tính cách mà thanh thiếu niên tuổi teen có.

139
00:06:17,600 --> 00:06:20,000
Uh, những cô gái tuổi teen thì có, tôi cho là tuổi teen

140
00:06:20,000 --> 00:06:23,199
con trai cũng có. Thực ra câu chuyện là

141
00:06:23,199 --> 00:06:29,039
về một cô gái nhận ra rằng cô ấy

142
00:06:29,039 --> 00:06:32,479
con người hời hợt của cô ấy không phải là con người thật của cô ấy

143
00:06:32,479 --> 00:06:35,680
bản thân. Khi cái chết đến gần cô ấy, nó

144
00:06:35,680 --> 00:06:37,520
gần giống như câu chuyện khác mà tôi đã

145
00:06:37,520 --> 00:06:40,479
đọc, cái chết đang đến với cô ấy. Cô ấy

146
00:06:40,479 --> 00:06:45,199
nhận ra điều đó cuối cùng và cô ấy trở thành

147
00:06:45,199 --> 00:06:48,000
rất trang nghiêm. Tôi muốn thể hiện

148
00:06:48,000 --> 00:06:49,759
các lớp mà chúng ta có trong tính cách của mình

149
00:06:49,759 --> 00:06:53,759
rằng chúng ta có vẻ hời hợt và tầm thường

150
00:06:53,759 --> 00:06:56,319
và rất bị phân tâm bởi rất nhiều điều tầm thường

151
00:06:56,319 --> 00:06:58,240
mọi thứ trong cuộc sống của chúng ta, nhưng nếu chúng ta

152
00:06:58,240 --> 00:07:01,360
ngày mai chúng ta sẽ chết, chúng ta sẽ quên

153
00:07:01,360 --> 00:07:03,599
tất cả về những thứ tầm thường này và chúng tôi

154
00:07:03,599 --> 00:07:05,440
sẽ chỉ tập trung vào điều rất quan trọng

155
00:07:05,440 --> 00:07:07,599
đồ đạc. Giống như cô ấy nghĩ về cô ấy

156
00:07:07,599 --> 00:07:10,240
gia đình và cô ấy nghĩ về cô ấy

157
00:07:10,240 --> 00:07:13,440
gia đình theo cách mà cô ấy không có

158
00:07:13,440 --> 00:07:16,840
trước đây chưa từng có.

159
00:07:20,800 --> 00:07:24,479
Vậy là câu chuyện kết thúc với kẻ săn mồi

160
00:07:24,479 --> 00:07:27,599
người tự gọi mình là bạn Arnold.

161
00:07:27,599 --> 00:07:29,199
Đó rõ ràng không phải tên anh ấy, nhưng

162
00:07:29,199 --> 00:07:31,039
đó là cách anh ấy tự gọi mình. Và anh ấy

163
00:07:31,039 --> 00:07:32,720
đứng ngoài cửa, màn hình

164
00:07:32,720 --> 00:07:38,160
cửa và Connie đang ở trong nhà. Và

165
00:07:38,160 --> 00:07:40,880
một lần nữa, như trong truyện ngụ ngôn hay cổ tích

166
00:07:40,880 --> 00:07:43,440
câu chuyện hay bản ballad về cái chết trong

167
00:07:43,440 --> 00:07:48,000
còn con gái, cô ấy phải hành động một cách tàn nhẫn. Anh ấy

168
00:07:48,000 --> 00:07:50,000
sẽ không đến và đón cô ấy. Cô ấy làm

169
00:07:50,000 --> 00:07:53,199
sự phán xét của chính cô ấy. Sau một thời gian, cô ấy

170
00:07:53,199 --> 00:07:54,639
có thể nghe lại được. Cô ấy đang ngồi trên

171
00:07:54,639 --> 00:07:56,160
sàn nhà với tấm lưng ướt át tựa vào sàn nhà

172
00:07:56,160 --> 00:07:58,639
bức tường. Người bạn cũ của chúng tôi đã nói từ

173
00:07:58,639 --> 00:08:00,639
cửa, "Đó là một cô gái ngoan. Đặt điện thoại vào

174
00:08:00,639 --> 00:08:02,319
quay lại." Cô đá chiếc điện thoại ra xa

175
00:08:02,319 --> 00:08:04,160
cô ấy. "Không, em yêu. Nhặt nó lên và đặt nó đi."

176
00:08:04,160 --> 00:08:06,240
quay lại." Phải. Cô nhặt nó lên và đặt

177
00:08:06,240 --> 00:08:08,479
nó quay lại. Âm quay số dừng lại. Đó là một

178
00:08:08,479 --> 00:08:11,680
cô gái tốt. Bây giờ bạn ra ngoài. Cô ấy đã

179
00:08:11,680 --> 00:08:14,319
trống rỗng với những gì từng là nỗi sợ hãi, nhưng đã

180
00:08:14,319 --> 00:08:16,800
bây giờ chỉ là sự trống rỗng. Tất cả điều đó

181
00:08:16,800 --> 00:08:19,120
tiếng la hét đã nổ ra từ cô ấy. Cô ấy

182
00:08:19,120 --> 00:08:20,960
ngồi, một chân co quắp dưới cô, và sâu

183
00:08:20,960 --> 00:08:22,400
bên trong não cô ấy có thứ gì đó giống như

184
00:08:22,400 --> 00:08:24,800
điểm sáng tiếp tục đi và

185
00:08:24,800 --> 00:08:27,280
không để cô ấy thư giãn. Cô nghĩ,

186
00:08:27,280 --> 00:08:29,599
“Tôi sẽ không gặp lại mẹ tôi nữa.”

187
00:08:29,599 --> 00:08:30,879
Cô nghĩ: “Mình sẽ không ngủ tiếp

188
00:08:30,879 --> 00:08:33,599
giường của tôi nữa.” Chiếc áo màu xanh tươi của cô ấy

189
00:08:33,599 --> 00:08:35,919
ướt hết rồi.

190
00:08:35,919 --> 00:08:39,200
Arnold Fred nói với giọng nhẹ nhàng

191
00:08:39,200 --> 00:08:41,760
đó giống như một giọng nói sân khấu. Nơi đó

192
00:08:41,760 --> 00:08:43,680
nơi bạn đến không còn ở đó nữa

193
00:08:43,680 --> 00:08:45,839
và nơi bạn có địa chỉ của tôi để đi đã bị hủy bỏ

194
00:08:45,839 --> 00:08:48,800
ra ngoài. Nơi này bây giờ bạn nhìn thấy bên trong của bạn

195
00:08:48,800 --> 00:08:50,640
nhà của bố chẳng là gì ngoài một tấm bìa cứng

196
00:08:50,640 --> 00:08:53,680
cái hộp tôi có thể đập xuống bất cứ lúc nào.

197
00:08:53,680 --> 00:08:55,360
Bạn biết điều đó và luôn luôn biết điều đó.

198
00:08:55,360 --> 00:08:57,920
Bạn có nghe thấy tôi không? Cô nghĩ, mình phải

199
00:08:57,920 --> 00:09:00,959
nghĩ. Tôi phải suy nghĩ. tôi phải làm vậy

200
00:09:00,959 --> 00:09:03,200
biết phải làm gì.

201
00:09:03,200 --> 00:09:05,120
Chúng ta sẽ đi ra một cánh đồng đẹp ở ngoài

202
00:09:05,120 --> 00:09:06,880
đất nước nơi nó có mùi rất dễ chịu và nó

203
00:09:06,880 --> 00:09:09,519
nắng. Người bạn Arnold nói, "Tôi sẽ có

204
00:09:09,519 --> 00:09:11,360
vòng tay ôm chặt lấy bạn để bạn không cần

205
00:09:11,360 --> 00:09:12,880
để cố gắng trốn thoát và tôi sẽ chỉ cho bạn

206
00:09:12,880 --> 00:09:15,120
tình yêu là như thế nào, nhưng nó đúng là như vậy."

207
00:09:15,120 --> 00:09:16,720
chết tiệt với ngôi nhà này. Nó có vẻ im lặng.

208
00:09:16,720 --> 00:09:18,800
Được rồi, anh nói. Anh ấy chạy móng tay

209
00:09:18,800 --> 00:09:20,480
xuống màn hình và tiếng ồn không tạo ra

210
00:09:20,480 --> 00:09:22,720
số lượng rùng mình như nó sẽ có trong ngày

211
00:09:22,720 --> 00:09:25,519
trước đây. Bây giờ hãy đặt tay lên trái tim của bạn,

212
00:09:25,519 --> 00:09:29,200
em yêu. Cảm thấy điều đó? Điều đó cũng có cảm giác chắc chắn.

213
00:09:29,200 --> 00:09:32,000
Nhưng chúng tôi biết rõ hơn. Hãy tử tế với tôi. Hãy là

214
00:09:32,000 --> 00:09:33,680
ngọt ngào như thể nó có thể là vì còn gì nữa

215
00:09:33,680 --> 00:09:35,680
có dành cho một cô gái như bạn nhưng để được

216
00:09:35,680 --> 00:09:38,000
ngọt ngào và xinh đẹp và cho đi và nhận lại

217
00:09:38,000 --> 00:09:40,640
đi trước khi người của cô ấy quay lại. Cô ấy

218
00:09:40,640 --> 00:09:42,959
cảm nhận được trái tim đang đập của mình. Bàn tay của cô ấy dường như

219
00:09:42,959 --> 00:09:45,120
để bao bọc nó. Cô nghĩ lần đầu tiên

220
00:09:45,120 --> 00:09:46,800
thời gian trong cuộc đời cô ấy không có gì là

221
00:09:46,800 --> 00:09:49,760
của cô ấy thuộc về cô ấy nhưng chỉ là một

222
00:09:49,760 --> 00:09:52,560
đập sinh vật sống bên trong cơ thể

223
00:09:52,560 --> 00:09:55,519
đó cũng không thực sự là của cô ấy.

224
00:09:55,519 --> 00:09:57,120
Bạn không muốn họ bị tổn thương trên

225
00:09:57,120 --> 00:09:59,040
phía trước đã đi

226
00:09:59,040 --> 00:10:01,519
nghĩa là gia đình cô ấy. Thôi nào, em yêu. Nhận

227
00:10:01,519 --> 00:10:05,279
tự mình lên hết. Cô ấy đứng dậy. Bây giờ, quay lại

228
00:10:05,279 --> 00:10:07,839
cách này. Đúng vậy. Hãy đến đây.

229
00:10:07,839 --> 00:10:09,760
Hãy đến với tôi.

230
00:10:09,760 --> 00:10:12,720
Câu thần chú bây giờ thật tử tế. Đi ra ngoài

231
00:10:12,720 --> 00:10:14,240
qua nhà bếp tới chỗ anh, em yêu, và

232
00:10:14,240 --> 00:10:16,959
chúng ta hãy nhìn thấy một nụ cười. Thử. Bạn là người dũng cảm,

233
00:10:16,959 --> 00:10:19,600
cô gái ngọt ngào. Và bây giờ họ đang ăn ngô

234
00:10:19,600 --> 00:10:22,160
và những chiếc xúc xích được nấu chín tới mức bùng nổ

235
00:10:22,160 --> 00:10:24,880
lửa ngoài trời. Đó là gia đình của Conniey

236
00:10:24,880 --> 00:10:26,959
người đã đi dã ngoại. Và họ không biết

237
00:10:26,959 --> 00:10:28,560
một điều về bạn, và họ chưa bao giờ làm vậy.

238
00:10:28,560 --> 00:10:30,320
và em yêu, em tốt hơn họ

239
00:10:30,320 --> 00:10:31,839
bởi vì không ai trong số họ sẽ có

240
00:10:31,839 --> 00:10:34,320
đã làm điều này cho bạn. Nói cách khác,

241
00:10:34,320 --> 00:10:37,200
Connie đang hy sinh bản thân mình. cô ấy

242
00:10:37,200 --> 00:10:40,800
đi ra ngoài để gặp kẻ săn mồi trước

243
00:10:40,800 --> 00:10:43,360
gia đình cô ấy về nhà. hàm ý

244
00:10:43,360 --> 00:10:45,680
có phải cô ấy sẽ giết tất cả bọn họ

245
00:10:45,680 --> 00:10:50,560
trừ khi cô ấy bước ra, điều đó cô ấy sẽ làm.

246
00:10:50,560 --> 00:10:52,800
Connie sờ thấy lớp lenolium dưới chân mình.

247
00:10:52,800 --> 00:10:55,279
Thật tuyệt vời. Cô chải lại tóc

248
00:10:55,279 --> 00:10:57,519
ra khỏi mắt cô ấy. Người bạn nhỏ của chúng ta hãy để

249
00:10:57,519 --> 00:10:59,440
tạm dừng bài viết và mở ra

250
00:10:59,440 --> 00:11:02,160
cánh tay anh dành cho cô, khuỷu tay anh hướng vào trong

251
00:11:02,160 --> 00:11:04,480
về phía nhau và cổ tay anh khập khiễng

252
00:11:04,480 --> 00:11:05,839
cho thấy đây là một điều đáng xấu hổ

253
00:11:05,839 --> 00:11:07,760
ôm hôn và có chút chế nhạo. Anh ấy đã không

254
00:11:07,760 --> 00:11:10,399
muốn làm cho mình có ý thức. Cô ấy đặt

255
00:11:10,399 --> 00:11:12,320
đưa tay lên màn hình. Cô ấy

256
00:11:12,320 --> 00:11:14,160
nhìn mình đẩy cửa từ từ

257
00:11:14,160 --> 00:11:16,480
mở ra như thể cô ấy đã trở lại an toàn ở đâu đó

258
00:11:16,480 --> 00:11:18,880
ở ô cửa kia, ngắm nhìn cơ thể này

259
00:11:18,880 --> 00:11:20,720
và mái tóc dài này đang di chuyển ra ngoài

260
00:11:20,720 --> 00:11:23,200
vào ánh sáng mặt trời nơi bạn cô ấy

261
00:11:23,200 --> 00:11:25,120
đã chờ đợi.

262
00:11:25,120 --> 00:11:26,959
Cô bé mắt xanh ngọt ngào của tôi," anh nói

263
00:11:26,959 --> 00:11:29,519
trong một tiếng thở dài nửa hát. Điều đó không có gì để

264
00:11:29,519 --> 00:11:31,360
làm với đôi mắt nâu của cô ấy, nhưng đã được đưa lên

265
00:11:31,360 --> 00:11:34,240
cũng giống như vậy bởi những tia nắng rộng lớn

266
00:11:34,240 --> 00:11:36,160
của vùng đất phía sau anh ta và ở mọi phía

267
00:11:36,160 --> 00:11:38,800
của anh ấy. Connie có rất nhiều đất

268
00:11:38,800 --> 00:11:41,120
chưa từng thấy trước đây và không nhận ra

269
00:11:41,120 --> 00:11:46,200
ngoại trừ việc biết rằng cô ấy sẽ làm điều đó.

270
00:11:52,160 --> 00:11:53,519
Đôi khi khi bạn viết một

271
00:11:53,519 --> 00:11:55,279
truyện ngắn, bạn có thể ghi đè và

272
00:11:55,279 --> 00:11:57,200
có nhiều ưu điểm hơn một chút

273
00:11:57,200 --> 00:11:58,959
bạn cần. Và khi bạn đọc qua nó

274
00:11:58,959 --> 00:12:00,480
khá nhanh chóng, bạn thực sự thấy điều đó

275
00:12:00,480 --> 00:12:04,079
đã kết thúc. Nó kết thúc sớm hơn một chút. thích

276
00:12:04,079 --> 00:12:05,680
câu chuyện này có thể đã tiếp tục

277
00:12:05,680 --> 00:12:08,079
một hoặc hai đoạn khác, nhưng khi tôi

278
00:12:08,079 --> 00:12:10,560
đọc lại tôi thấy nó thực sự kết thúc

279
00:12:10,560 --> 00:12:12,160
khi cô ấy quyết định đi

280
00:12:12,160 --> 00:12:14,480
bên ngoài và cô ấy hiểu rằng

281
00:12:14,480 --> 00:12:17,279
cơ thể cô ấy đang sinh sống là hữu hạn và

282
00:12:17,279 --> 00:12:19,600
cô ấy không thực sự sở hữu cơ thể của mình. Và anh ấy

283
00:12:19,600 --> 00:12:21,680
nói rằng ngôi nhà giống như bìa cứng. trong

284
00:12:21,680 --> 00:12:24,639
nói cách khác, cuộc sống của chúng tôi rất rất

285
00:12:24,639 --> 00:12:27,600
hữu hạn và rất phàm trần. Và cô ấy rời đi

286
00:12:27,600 --> 00:12:29,680
ngôi nhà bảo vệ của gia đình cô

287
00:12:29,680 --> 00:12:32,320
và cô ấy sẽ rời khỏi cơ thể mình và

288
00:12:32,320 --> 00:12:34,000
cô ấy sẽ đi ra ngoài rộng lớn đó

289
00:12:34,000 --> 00:12:36,000
không gian đầy nắng. Giống như cô ấy đang quay trở lại

290
00:12:36,000 --> 00:12:38,399
tới thiên nhiên. Vì vậy, đó giống như sự kết thúc của

291
00:12:38,399 --> 00:12:40,320
câu chuyện. Chúng ta thực sự không cần phải biết

292
00:12:40,320 --> 00:12:44,000
điều gì xảy ra tiếp theo. Vì vậy tôi cảm thấy rằng một

293
00:12:44,000 --> 00:12:47,200
người có thể thừa nhận cái chết

294
00:12:47,200 --> 00:12:49,279
và ôm lấy cái chết và đi vào cái chết

295
00:12:49,279 --> 00:12:51,920
là ừ bất kể người đó bao nhiêu tuổi

296
00:12:51,920 --> 00:12:54,399
rằng có một sự trưởng thành thực sự.

297
00:12:54,399 --> 00:12:56,800
Và vì vậy tôi cảm thấy rằng cô ấy đã vượt qua chính mình

298
00:12:56,800 --> 00:13:00,440
bản thân tuổi thiếu niên.

299
00:13:04,639 --> 00:13:08,000
Một nhiệm vụ tôi chắc chắn ừm

300
00:13:08,000 --> 00:13:12,880
gợi ý và tư vấn cho bạn với tư cách là một

301
00:13:12,880 --> 00:13:15,040
nhà văn thực nghiệm. Hãy viết một số

302
00:13:15,040 --> 00:13:17,120
rằng bạn thực sự đã làm điều gì đó

303
00:13:17,120 --> 00:13:18,800
rằng bạn đang làm việc đó bạn

304
00:13:18,800 --> 00:13:21,680
có một chút hy vọng và một chút đầu tư vào

305
00:13:21,680 --> 00:13:23,360
và nhìn nó từ một góc độ khác

306
00:13:23,360 --> 00:13:26,720
quan điểm. Giả sử nó có thể ở một

307
00:13:26,720 --> 00:13:28,720
người thứ ba và nó hơi chậm một chút

308
00:13:28,720 --> 00:13:30,639
và bạn thì bạn không biết có chuyện gì xảy ra với

309
00:13:30,639 --> 00:13:34,399
nó để viết lại nó như là người đầu tiên. Vì vậy

310
00:13:34,399 --> 00:13:36,639
bạn đang tự mình kể câu chuyện.

311
00:13:36,639 --> 00:13:38,240
Một điều khác bạn có thể làm là nếu nó

312
00:13:38,240 --> 00:13:41,440
thiết lập trong quá khứ,

313
00:13:41,440 --> 00:13:43,920
cập nhật nó một cách triệt để và đưa nó vào

314
00:13:43,920 --> 00:13:46,000
thì hiện tại. Nói cách khác, thay vào đó

315
00:13:46,000 --> 00:13:49,279
nói rằng ngày xửa ngày xưa có

316
00:13:49,279 --> 00:13:52,880
cô gái này, bạn nói cô ấy đang đi bộ, cô ấy

317
00:13:52,880 --> 00:13:55,680
đang ở trên điện thoại di động của cô ấy, cô ấy đang làm

318
00:13:55,680 --> 00:13:58,880
một cái gì đó và biến nó thành hiện tại lịch sử.

319
00:13:58,880 --> 00:14:00,639
Nếu bạn có thể làm được điều đó thì sẽ rất tuyệt vời

320
00:14:00,639 --> 00:14:03,279
sống động và có phần khó thở. Nó có thể

321
00:14:03,279 --> 00:14:06,399
hoàn toàn hồi sinh một số chuyên gia.

322
00:14:06,399 --> 00:14:09,680
Đó là những thử nghiệm.

323
00:14:09,680 --> 00:14:12,639
Giống như một ngôi nhà,

324
00:14:12,639 --> 00:14:15,360
bạn có thể đi dạo quanh nhà. Mặt trước

325
00:14:15,360 --> 00:14:17,199
cửa, bạn có thể đi vào bằng phía trước

326
00:14:17,199 --> 00:14:18,959
cửa. Uh, bạn luôn nghĩ bạn có thể

327
00:14:18,959 --> 00:14:21,199
đi qua cửa trước, nhưng rồi một

328
00:14:21,199 --> 00:14:25,519
ngày vì tôi đã bảo bạn, bạn đi bộ

329
00:14:25,519 --> 00:14:28,079
vòng ra phía sau và bạn nhìn qua

330
00:14:28,079 --> 00:14:30,880
một cửa sổ và bạn chỉ thấy một cái gì đó hoàn toàn

331
00:14:30,880 --> 00:14:34,240
khung cảnh khác nhau và đột nhiên

332
00:14:34,240 --> 00:14:37,360
cửa sổ sau thú vị hơn

333
00:14:37,360 --> 00:14:39,040
quan điểm.

334
00:14:39,040 --> 00:14:40,880
Tôi đã có một trải nghiệm vào ngày hôm trước

335
00:14:40,880 --> 00:14:43,440
với một phụ nữ trẻ đang viết một bài viết thực sự

336
00:14:43,440 --> 00:14:45,839
phần mở đầu thực sự thú vị của một cuốn tiểu thuyết

337
00:14:45,839 --> 00:14:47,760
từ góc nhìn của một đứa trẻ chín tuổi

338
00:14:47,760 --> 00:14:51,279
cô gái và có một giáo viên à thứ tư

339
00:14:51,279 --> 00:14:54,480
giáo viên lớp một phụ nữ da đen cao với

340
00:14:54,480 --> 00:14:58,320
những lọn tóc xoăn dài và nó là như vậy

341
00:14:58,320 --> 00:15:01,360
rõ ràng với tôi rằng nhân vật chính thực sự

342
00:15:01,360 --> 00:15:04,160
trong cuốn tiểu thuyết này là giáo viên đó. Thế nên tôi đã nói

343
00:15:04,160 --> 00:15:07,279
với người trẻ với học sinh của tôi, tôi đã nói với bạn

344
00:15:07,279 --> 00:15:10,639
biết sự phấn khích của chương này là

345
00:15:10,639 --> 00:15:13,760
trong giáo viên đó và cô ấy nhìn tôi và

346
00:15:13,760 --> 00:15:16,639
cô ấy đã hiểu được

347
00:15:16,639 --> 00:15:19,600
tất nhiên vì giáo viên bằng tuổi cô ấy

348
00:15:19,600 --> 00:15:21,600
và cô bé gần như giống như vậy

349
00:15:21,600 --> 00:15:23,839
một đứa trẻ và cô ấy thực sự không thể làm được

350
00:15:23,839 --> 00:15:26,240
cô bé hãy thật thú vị vì cô ấy

351
00:15:26,240 --> 00:15:29,120
chỉ có chín. Nhưng giáo viên phải

352
00:15:29,120 --> 00:15:31,519
đối phó với tất cả những đứa trẻ này trong một

353
00:15:31,519 --> 00:15:34,240
lớp học đa chủng tộc,

354
00:15:34,240 --> 00:15:36,800
đó là nơi vở kịch diễn ra. Vì vậy tôi

355
00:15:36,800 --> 00:15:38,720
sẽ nghĩ lần sau cô ấy mang cô ấy đến

356
00:15:38,720 --> 00:15:41,360
công việc của cô ấy sẽ như thế này

357
00:15:41,360 --> 00:15:43,040
quan điểm của người lớn và nhiều hơn nữa

358
00:15:43,040 --> 00:15:45,120
thú vị. Vì vậy, đó là một cái gì đó

359
00:15:45,120 --> 00:15:46,639
để làm ở nơi bạn làm khác

360
00:15:46,639 --> 00:15:49,440
quan điểm.
